Tự tử được hiểu như là một rối loạn đa chiều, gây ra bởi một sự tương tác phức tạp của các yếu tố sinh học, di truyền, tâm lý, xã hội và môi trường. Bản thân nó không phải là một bệnh, cũng không nhất thiết là biểu hiện của một bệnh, nhưng rối loạn tâm thần là yếu tố chính liên quan đến tự tử. Trầm cảm kéo dài là yếu tố tiên đoán mạnh mẽ nhất về tự tử. Nguy cơ tự tử trong rối loạn trầm cảm tăng cao đối với trầm cảm kèm theo lo âu (trầm cảm kích động) với mất ngủ nặng nề; trầm cảm có thêm triệu chứng loạn thần như hoang tưởng, ảo giác; nhân cách lệ thuộc người xung quanh hoặc kèm theo bệnh cơ thể nặng, hoặc lệ thuộc rượu.
Một số yếu tố xã hội hoặc những trải nghiệm căng thẳng thời thơ ấu (đặc biệt do bị làm dụng tình dục, bị ngược đãi hoặc bị tách rời khỏi cha mẹ) cũng liên quan đến tự tử. Thông thường sau những sự kiện như vậy, tự tử là phương sách tội phạm học cuối cùng cho những người có những đau khổ này.
Tiền sử gia đình có tự tử cũng là một trong những nguyên nhân dẫn tới hành vi tự tử. Một ví dụ được trích dẫn nhiều nhất khi nói về tiền sử gia đình tự tử là câu chuyện gia đình của tiểu thuyết gia lớn thế kỷ 20 - Ernest Hemingway – với tác phẩm nổi tiếng Ông già và biển cả. Từ bố cho đến anh trai và em gái của ông đều tự kết liễu đời mình. Vào năm 1996, ngay cả cháu gái ông là Margaux Hemingway cũng đã tự tử.
Những nghiên cứu gần đây về tiền sử gia đình tự tử cho thấy khuynh hướng chuyển giao không phải là “ý định tự tử” mà là “hành vi tự tử”. Thực tế, có ý định tự tử là hiện tượng tương đối phổ biến ở những người đang trong giai đoạn khủng hoảng tâm lý. Theo điều tra năm 2011 của Bộ Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc về thực trạng bệnh tâm thần và dược lý học, tỷ lệ người Hàn Quốc có ý định tự tử lên đến 15,6%.
Ba giai đoạn dẫn đến việc tự tử là ý định - kế hoạch - hành vi. Hầu hết mọi người đều ở giai đoạn đầu là “ý định tự tử”, và nếu có thể thoát khỏi khủng hoảng tinh thần hoặc tình hình trở nên khá hơn, họ sẽ ngừng suy nghĩ đó và khôi phục trạng thái tâm lý bình thường. Tuy nhiên, trong trường hợp mắc bệnh trầm cảm, khả năng tiến triển sang giai đoạn thứ hai và thứ ba là rất lớn.
Theo một nghiên cứu được công bố gần đây, sau khoảng năm, sáu năm theo dõi 701 người con của 334 bệnh nhân rối loạn tâm thần (trầm cảm và rối loạn lưỡng cực), kết quả là dù ảnh hưởng của bệnh trầm cảm di truyền trong gia đình đã được kiểm soát, nhưng hành vi tự tử của bố mẹ vẫn làm tăng nguy cơ tự tử ở con cái mắc bệnh trầm cảm lên gấp năm lần. Nói cách khác, nếu bạn mắc bệnh trầm cảm vì một lý do nào đó và thực hiện hành vi tự tử vào một thời điểm nào đó trong đời, thì khi con của bạn bị bệnh trầm cảm, khả năng chúng tự tử sẽ cao hơn gấp năm lần so với những trường hợp con cái có bố mẹ là bệnh nhân trầm cảm nhưng không thực hiện hành vi tự tử.
Trên thực tế, những ảnh hưởng của việc cha mẹ tự tử đối với con cái của họ được quan sát thấy tương đối thường xuyên trong thực hành lâm sàng khoa thần kinh. Đặc biệt, những người đã trải qua việc tự tử của bố mẹ từ thời thơ ấu hay thời thanh thiếu niên, khi mắc bệnh trầm cảm thường có cảm giác bản thân vô giá trị và có ý định tự tử, trong đó một số người còn thực hiện hành vi tự tử nhiều lần.
(Bài viết có tham khảo tư liệu từ msdmanuals và wellcare)
------
Mời bạn tìm đọc 2 cuốn sách tội phạm học mang đến sự hiểu về tự tử - chính là một bước quan trọng để ngăn chặn việc tự tử, và lựa chọn sống một cuộc sống hạnh phúc hơn, tiến gần tới việc chữa lành tâm hồn tổn thương của mình và bất kỳ ai bạn thật lòng yêu quý.
Cuốn sách này dành tặng cho:
- Những người đã từng thoáng qua một suy nghĩ rời bỏ thế gian này, vì cuốn sách này sẽ giải đáp những câu hỏi xoay quanh tâm lý của bạn.
- Những ai muốn hiểu những người lựa chọn rời bỏ thế gian này đã phải trải qua những đấu tranh tâm lý như thế nào, để cảm thông và yêu thương nhiều hơn trong cuộc đời này.
Bạn có thể tìm hai cuốn sách này tại đây: https://shope.ee/ArBx15jxx

Theo tamlyhoctoipham.com