Tội Phạm Bài viết

Nỗi lo âu không hồi kết

 01/05/2025 7:34:09 CH |  Admin |   204 lượt xem

(toipham.net) - Lời hứa hẹn ngọt ngào nhưng lừa dối mà bao nỗi lo âu gieo vào lòng ta, ấy là: rồi chúng sẽ chấm dứt, nếu… nếu ta học xong, nếu ta kiếm được việc làm, nếu ta tìm được một người để nên duyên,...

Lời hứa hẹn ngọt ngào nhưng lừa dối mà bao nỗi lo âu gieo vào lòng ta, ấy là: rồi chúng sẽ chấm dứt, nếu… nếu ta học xong, nếu ta kiếm được việc làm, nếu ta tìm được một người để nên duyên, nếu ta dựng xây được một tổ ấm. Nhưng sự thật – trần trụi, lặng lẽ và u ám – lại khiến lòng người chao đảo, đến mức khó mà chấp nhận nổi: rằng dù ta cố gắng đến đâu, lo âu vẫn có thể là một phần vĩnh viễn trong tâm hồn ta, một người bạn đồng hành không bao giờ chịu rời xa. Nó là một trong những nỗi khổ đau biến hóa khôn lường và khéo léo nhất, luôn tìm ra cách để quay lại, khuấy động lòng ta và chen vào giữa ta và những điều ta cố gắng tận hưởng – một ngày nắng đẹp, một cây cam trĩu quả, hay nụ cười của con trẻ. Điều ta lo sẽ thay đổi; nhưng cái bản chất lo âu – dường như chẳng bao giờ chịu rời đi.

Vì sao vậy? Có phải chúng ta – những kẻ mang nỗi lo thường trực – đã bị nguyền rủa, bị chọn ra để nhận lấy một bản án suốt đời, mãi mãi không được quên đi những hiểm họa, những ân hận, những nỗi tủi nhục… dù chỉ trong vài tiếng ngắn ngủi?

Có lẽ, giữa muôn vàn điều khiến ta trăn trở, ta nên thôi day dứt về chính nỗi lo của mình. Hãy thử đón nhận nó với vẻ điềm tĩnh, một chút giận dữ âm thầm và nụ cười buồn bất lực.

Noi lo au khong hoi ket

Edvard Munch, Melancholy, 1891

Bởi suy cho cùng, ta lo lắng là có lý do cả: vì ta được sinh ra trong một thế giới không gì là chắc chắn. Vì ta đã từng bị bỏ rơi – và có thể sẽ còn bị bỏ rơi nữa. Vì thuở ban đầu ta không được ẵm bồng, vỗ về đủ đầy, và nỗi sợ đã in hằn trong từng tế bào. Vì mẹ từng là một bóng hình đáng sợ, và cha thường gào thét. Vì người khác đã từng tàn nhẫn với ta từ khi ta còn chưa đủ lớn để hiểu rằng lỗi không nằm ở bản thân mình.

Ta lo vì dù năng lực kiểm soát cuộc đời đã tăng lên, thử thách cũng theo đó mà nhiều hơn. Vì ta chọn nhầm người, hay người đúng thì lại rời xa ta. Vì tiền bạc trở nên rối ren. Vì thời cuộc bỗng hóa điên loạn. Vì thân thể trở nên yếu ớt. Vì ta đã có kẻ thù. Vì thời gian đang trôi đi một cách chóng mặt. Vì ta thiếu những người bạn đích thực – những người cho phép ta yếu mềm, những người cũng khổ đau như ta, những người đủ dịu dàng để nhìn thấy tổn thương của ta từ bên trong. Ta lo vì ta vẫn chưa có một nơi gọi là nhà – một chốn cho ta thôi giả vờ, được khóc khi cần và chẳng phải giải thích gì thêm.

Có biết bao cách được đề nghị để xoa dịu cảm giác bất an: hít thở sâu, vận động, hít thở khí trời, ăn thêm trái cây, ngồi tĩnh lặng. Những lời khuyên ấy đầy thiện chí. Ta yêu quý những người thầy mang đến chúng. Nhưng cũng quan trọng không kém, là quyền được gọi tên nỗi đau của mình và than thở về nó – một cách ầm ĩ, không bị ép phải tỏ ra khôn ngoan hay trưởng thành. Được phép khóc nức nở, thậm chí gào thét – dù là trong âm thầm. Được may mắn tìm thấy những người cùng khổ đau như ta, và sẽ không cố ép ta phải tô hồng hay chối bỏ sự thật.

Có lẽ sự bình yên lớn lao nhất mà ta có thể đạt được, chính là khi ta chấp nhận rằng nỗi giày vò này sẽ không bao giờ thật sự chấm dứt. Ta có thể tìm niềm an ủi trong những bức tranh tĩnh tại, trong những lời hứa về thanh thản; nhưng sâu thẳm bên trong, chúng vẫn luôn là điều ngoài tầm với. Sự chấp nhận ấy là một niềm an ủi cứng cỏi đến tê tái. Chúng ta lạ lùng, nhưng không cần cảm thấy mình là những kẻ bị nguyền rủa riêng biệt. Nhiều người cũng giống hệt như ta – dù hiếm khi dám nói ra giữa chốn đông người, dù chẳng để lộ chút dấu hiệu gì bên ngoài. Nhưng với chúng tôi – những người đồng cảm – chúng tôi hiểu. Chúng tôi biết. Chúng tôi cũng cảm thấy y như vậy. Chúng ta có thể là những người bạn thân thiết nhất của nhau, những kẻ đồng hành qua miền đất của lo âu, chờ đợi một cái ôm giữa khổ đau, và bật cười – đầy yêu thương và tuyệt vọng – trước nỗi đau triền miên, tàn nhẫn không nguôi.

Nguồn: THE ANXIETY THAT NEVER ENDS | The School Of Life

Theo tamlyhoctoipham.com

Tội Phạm Bài viết liên quan

Vì sao con người đôi khi “hạ chuẩn” trong tình yêu

Vì sao con người đôi khi “hạ chuẩn” trong tình yêu  7

 12/12/2025 9:58:29 SA

Vì sao ta đôi khi lại hạ chuẩn trong các mối quan hệ tình cảm?

Xem chi tiết 
Làm thế nào “chất kháng viêm tâm lý – xã hội” có thể thay đổi cuộc đời bạn

Làm thế nào “chất kháng viêm tâm lý – xã hội” có thể thay đổi cuộc đời bạn  8

 12/12/2025 9:58:28 SA

Thức ăn và thuốc men không phải là con đường duy nhất để kiểm soát viêm.

Xem chi tiết 
Đừng tin hết lời tung hô về bản thân, cũng đừng tin luôn kẻ ghét bạn

Đừng tin hết lời tung hô về bản thân, cũng đừng tin luôn kẻ ghét bạn  7

 11/12/2025 9:57:15 SA

Khiêm nhường là nhìn thấy chính mình một cách đúng đắn: không tự nâng mình quá cao, cũng không hạ mình quá thấp.

Xem chi tiết 
Làm sao để thôi sống như một chiếc máy?

Làm sao để thôi sống như một chiếc máy?  8

 11/12/2025 9:57:14 SA

Chúng ta có thể “cảm ơn” mạng lưới mặc định của não bộ vì tình trạng nửa tỉnh nửa mê mà ta thường chìm vào.

Xem chi tiết 
Cách trò chuyện với chính mình

Cách trò chuyện với chính mình  8

 11/12/2025 9:57:13 SA

Tự trò chuyện là một cách đã được chứng minh giúp tăng động lực, làm sáng tỏ suy nghĩ và xử lý cảm xúc. Những gợi ý dưới đây sẽ giúp bạn sử dụng nó đúng cách.

Xem chi tiết 
4 lý do khiến một số người không thể chịu được phê bình

4 lý do khiến một số người không thể chịu được phê bình  11

 10/12/2025 9:56:51 SA

Sự thiếu thốn nâng đỡ cảm xúc có thể khiến cả những góp ý nhẹ nhàng nhất cũng trở nên đáng sợ.

Xem chi tiết 

Quảng cáo

thu mua đồ cũ

Quảng cáo

kem flan

Quảng cáo

xuong may dong phuc

Quảng cáo

xe ôtô 2018
Trước Khi Nhắm Mắt  3589
 13/09/2018 12:44:10 SA
Tiếng Thét  3429
 13/09/2018 12:39:16 SA
Đảo Quỷ  4100
 13/09/2018 12:34:42 SA
Pháp Y Tần Minh  3528
 13/07/2018 3:59:16 CH
Kiêu Hãnh Và Định Kiến  3627
 13/07/2018 3:48:06 CH
Xem thêm nhiều tin khác 
Bạn vui lòng chờ trong giây lát...