Tội Phạm Bài viết

Everything is Fucked - Cuốn sách về niềm hy vọng (Chương 1)

 23/09/2021 11:44:27 SA |  Admin |   546 lượt xem

(toipham.net) - Chương 1Sự Thật Khó Chịu

Everything is Fucked - Cuon sach ve niem hy vong (Chuong 1)

Chương 1

Sự Thật Khó Chịu

Trên một khu đất nhỏ nơi miền quê buồn tẻ thuộc trung Âu, lọt thỏm giữa dãy nhà kho của một doanh trại quân đội cũ, theo phương diện đia lý, một mầm mống của cái ác sẽ trỗi dậy, nặng nề và tăm tối hơn bất cứ thứ gì mà thế giới này từng chứng kiến. Trong vòng bốn năm, hơn 1,3 triệu người sẽ bị phân loại một cách có hệ thống, bị bắt làm nô lệ, chịu tra tấn, và bị sát hại ở nơi đây, và tất cả những điều này sẽ xảy ra ở một khu vực chỉ lớn hơn Central Park[1] ở Manhattan có một chút xíu. Và không một ai làm bất cứ điều gì để ngăn nó lại.

Ngoại trừ một người.

Đây là tình tiết có trong những câu truyện cổ tích và truyện tranh: một vị anh hùng lao qua cánh cửa địa ngục rực lửa để đối đầu với hiện thân khủng khiếp của cái ác. Sự chênh lệch là vô cùng lớn. Lý do thì thật nực cười. Tuy nhiên, vị anh hùng trong tưởng tượng của chúng ta sẽ không bao giờ do dự, không khi nào chùn bước. Chàng vẫn tự tin vào bản thân và tiêu diệt con rồng, nghiền nát những kẻ xâm lược yêu ma quỷ quái, cứu lấy trái đất và có lẽ là cả một hoặc hai nàng công chúa nữa.

Và trong một thời gian ngắn, có sự tồn tại của hy vọng.

Nhưng đây không phải là câu chuyện về hy vọng. Đây là câu chuyện về việc mọi thứ hoàn toàn trở nên tệ hại. Tệ hại theo tỷ lệ và quy mô mà ngày nay, cùng với sự tiện nghi mà Wi-Fi miễn phí và chăn Snuggie[2] ngoại cỡ mang lại, cả bạn và tôi khó lòng có thể hình dung ra được.

Witold Pilecki[3] đã là anh hùng chiến tranh từ trước khi ông quyết định lẻn vào trại tập trung Auschwitz[4]. Khi còn trẻ, Pilecki là sĩ quan được tặng huy chương trong cuộc chiến tranh Ba Lan-Liên Xô vào năm 1918. Ông đã khiến cho Cộng sản phải khốn đốn thậm chí cả trước khi hầu hết mọi người biết một tên Cộng sản cánh tả là như thế nào. Sau chiến tranh, Pilecki chuyển về vùng nông thôn Ba Lan sinh sống, kết hôn với một cô giáo, và có hai con. Ông yêu thích việc cưỡi ngựa và đội những chiếc mũ đẹp và hút xì gà. Cuộc sống của ông khi ấy thật đơn giản và tươi đẹp.

Rồi cái vụ Hitler kia xảy ra, và trước khi Ba Lan kịp phản ứng, Đức Quốc xã đã Blitzkrieg[5] quá nửa đất nước Ba Lan. Ba Lan mất toàn bộ lãnh thổ chỉ hơn một tháng. Đó không hẳn là một cuộc chiến công bằng: trong khi phát xít Đức xâm lược miền tây, thì Liên Xô đã xâm chiếm miền đông. Đó giống như thể là việc bị mắc kẹt giữa một phiến đá và một vật cứng vậy – ngoại trừ việc phiến đá này là một kẻ hoang tưởng tự đại tội phạm giết người hàng loạt đang cố xâm chiếm thế giới và vật cứng kia là sự diệt chủng hung hãn, vô cảm. Thực sự thì tôi vẫn không phân định rõ được bên nào với bên nào.

Ban đầu, Liên Xô thực sự còn tàn ác hơn cả Đức Quốc Xã. Bọn họ đã thực hiện cái việc tồi tệ này trước đó, bạn biết đấy – toàn bộ cái việc “lật đổ một chính phủ và nô dịch hóa người dân vì tư tưởng sai lầm của các người”. Đức Quốc Xã theo một nghĩa nào đó vẫn còn là một nàng trinh nữ trong việc theo đuổi chủ nghĩa đế quốc (mà, khi bạn nhìn vào bức hình chụp bộ râu của Hitler, bạn sẽ thấy điều này không khó tưởng tượng cho lắm). Trong những tháng đầu tiên của cuộc chiến, có ước tính rằng Liên Xô đã vây bắt khoảng một triệu công dân Ba Lan và đưa họ xuống miền đông. Hãy nghĩ về điều này trong vòng một giây. Một triệu người, trong vòng vài tháng, cứ thế biến mất. Một số người không hề dừng chân cho tới khi họ chạm tới cánh cửa của những nhà tù chính trị ở Siberia; những người khác thì được tìm thấy trong các ngôi mộ tập thể vài thập kỷ sau đó. Rất nhiều người vẫn còn mất tích cho tới tận ngày nay.

Pilecki đã tham gia vào những trận chiến ấy – chống lại cả người Đức lẫn người Liên Xô. Và sau thất bại, ông và các sĩ quan Ba La bắt đầu tổ chức một nhóm kháng chiến ngầm ở Warsaw. Họ tự gọi mình là Quân đội Bí mật Ba Lan.

Vào mùa xuân năm 1940, Quân đội Bí mật Ba Lan nghe phong thanh được rằng người Đức đang xây dựng một khu nhà tù đồ sộ bên dòng sông nằm ngoài thị trấn ở phần phía nam của đất nước. Người Đức đặt tên cho khu nhà tù mới này là Auschwitz. Mùa hè năm 1940, hàng ngàn sĩ quan quân đội và công dân Ba Lan ưu tú đã biến mất khỏi miền tây Ba Lan. Nỗi lo ngại dâng lên trong quân đội kháng chiến rằng sự bỏ tù hàng loạt từng xảy ra ở phía đông với Liên Xô thì nay lại diễn ra ở phía tây. Pilecki và các đồng đội của ông nghi ngờ rằng Auschwitz, một nhà tù có quy mô của một thị trấn nhỏ, có khả năng liên quan đến những vụ mất tích và rằng có lẽ nó đang giam giữ hàng ngàn cựu binh Ba Lan.

Đó là khi Pilecki xung phong đột nhập vào Auschwitz. Ban đầu, nó là một sứ mệnh giải cứu – ông sẽ để mình bị bắt, và khi đã vào được trong đó, ông sẽ kết hợp với các binh sĩ Ba Lan khác, tạo ra một cuộc nổi loạn, và vượt ngục.

Đấy là một nhiệm vụ mang tính tự sát cao đến mức ông đã xin chỉ huy của mình cho ông được uống một thùng thuốc tẩy. Vị chỉ huy cho rằng ông điên rồi, và đã nói với ông như vậy.

Nhưng, nhiều tuần trôi qua, vấn đề chỉ càng trở nên trầm trọng hơn: hàng ngàn người Ba Lan ưu tú đã biến mất, và Auschwitz vẫn là một điểm mù khổng lồ trong hệ thống tình báo của quân Đồng minh. Quân Đồng minh không biết gì về những điều đang diễn ra ở đó và có rất ít khả năng là sẽ tìm ra. Cuối cùng,